"Mơ ước của ḿnh là bù đắp lại cho quê hương"
Ngô Trung Kiên - TGĐ May Sài G̣n 2
Có
quá nhiều điều để nói về con người âm thầm của vùng đất thép ấy. Anh là
người giỏi làm, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ nói về ḿnh. Trong làm ăn
rất táo bạo, rất “ĺ đ̣n”, nhưng bên ngoài th́ “tỉnh như không”. Tên anh
gắn liền với một nhăn hiệu thời trang đă đi vào ḷng người, đó là
Sanding, với con số tăng trưởng ngoạn mục trên thị trường nội địa: 2001:
7,8 tỉ đồng, 2002: 10 tỉ đồng, 2003: 14,2 tỉ đồng, 2004: 24,8 tỉ đồng,
và năm 2005 dự kiến sẽ là 40 tỉ đồng. Cái cách anh làm thời trang “không
giống ai”, nhẹ nhàng, chắc chắn, đáng yêu, cần thiết. Anh làm giám đốc
cũng “không giống ai”, một sự kết hợp đầy mâu thuẫn giữa trái tim nóng
bỏng và cái đầu lạnh, một tính khí Nam bộ rặt nghĩa hiệp…
Thay v́ một
cuộc phỏng vấn, anh cười rổn rảng và trả lời tôi qua điện thoại: “Về quê
ḿnh đi, hôm nay giỗ bà nội, vui lắm”.
Chiều xuống, xe đưa chúng tôi về Trung Lập Thượng, xă đầu tiên
được tuyên dương anh hùng của huyện Củ Chi. Lúc ấy tôi mới phát hiện ra
những nhân viên Sanding trên xe đều là người Củ Chi. Cả làng ai cũng tay
bắt mặt mừng, chào hỏi anh thân t́nh như thể người nhà. Một khu vườn
xanh đầy cây trái, những luống đậu que xanh mướt dẫn chúng tôi vào ngôi
nhà ấm cúng. Nụ cười hiền của người mẹ già đón đứa con trai như thầm
giấu niềm tự hào.
Vừa đi, anh vừa thổ lộ: “Hồi ḿnh thoát ly đi kháng chiến, đây
là vùng đất trắng không có khái niệm nhà, cuộc sống đều ở trong hầm tối.
Thế mà hôm nay đă tràn ngập màu xanh… Sức sống của những người dân đất
thép thật lạ lùng… Dự án lớn nhất của ḿnh là chuyển toàn bộ phần sản
xuất của Công ty về đây. Sẽ làm rất quyết liệt, với đầu tư nhà máy
khoảng 40 tỉ đồng, và đă được UBND Củ Chi cho phép. Điều này vừa phù hợp
với chủ trương di dời của thành phố, vừa thực hiện được mơ ước của ḿnh
là bù đắp lại cho quê hương, mang lại nhiều hơn nữa công ăn việc làm cho
người dân nghèo, giúp cho người nông dân làm công nghiệp mà không phải
rời khỏi nơi chôn rau cắt rún của ḿnh”.
Tôi đi lang thang trong làng, một bà mẹ già trong làng kể cho tôi
nghe về cha anh: “Ông Ngô Văn Ken là người cương trực, hoà nhă, sống
tốt với mọi người, chí t́nh chí nghĩa với đồng đội. Là một đảng ủy viên
của xă, ông thường có mặt ở những nơi khó khăn nguy hiểm nhất. Bà con
hay nói nôm na về ông: Ông là ông Năm sạch, không lem nhem tiền bạc,
không lăng nhăng trai gái, đánh giặc chỉ bàn tới không bao giờ bàn lui…
Nhờ vậy ai cũng nghe. Thằng Kiên bây giờ giống hệt ổng, bất cứ con cái
ai trong làng cần giúp đỡ nó đều sẵn ḷng, c̣n cho đi học hành đàng
hoàng rồi kiếm việc làm phù hợp. Nó coi vậy mà t́nh cảm dữ lắm, làng này
ai cũng quư. Lúc bà nội, bà ngoại bịnh một tay nó lo thầy kiếm thuốc.
Mái nhà ngói của bà nội bị sập cũng là nó lợp lại đó”.
Mỗi lần nhắc đến bà nội, đến má là giọng anh đầy xúc động: “Cha
tôi hy sinh năm 1969, ngay trên mảnh đất quê hương lúc vừa tṛn 37 tuổi,
chỉ sau đó chưa đầy 10 ngày, bác tôi và một người cô cũng hy sinh, với
bà tôi đây là những ngày tháng quá đau thương. Với má tôi c̣n cơ cực hơn
nữa, lúc ấy tôi đă thoát ly gia đ́nh, ngày ngày giặc vây bủa, tra khảo
bà dă man, vậy mà má vẫn kiên tâm bám trụ, tay dắt con, tay cày cấy, mặc
cho pháo giă trên đầu. Vừa nuôi nấng ba đứa con thơ, nuôi mẹ già, vừa lo
tiếp tế cho bộ đội. Bốn chị em gái của má đều có chồng hy sinh hết,
nương tựa vào nhau mà sống cho đến bây giờ, chứ không đi bước nữa, dù
lúc ấy má tôi mới 34 tuổi, nổi tiếng trong làng là người phụ nữ nết na
duyên dáng… Tôi nghĩ không chỉ bà tôi, má tôi, mà biết bao người mẹ Củ
Chi khác đă từng gánh mọi khổ đau, hy sinh cho chồng, cho con, cho cách
mạng. Cả đời ḿnh báo hiếu cho má, cho cha cũng không hết. Tôi xa cha
lúc mới 13 tuổi, ngày cha mất cũng không được nh́n thấy mặt, nhưng trước
khi xa cha chỉ dặn tôi một câu: “Con phải cố gắng học hành”. Lúc
ấy tôi c̣n quá nhỏ, ham chơi, chưa hiểu hết lời cha. Càng lớn lên, càng
trải qua gian khổ, tôi mới thấm thía ước nguyện của ông. Cuộc đời cha mẹ
hy sinh là thế cũng chỉ để cho đời con ḿnh được cắp sách tới trường.
Khi tôi rời khỏi gia đ́nh đi kháng chiến, cái chữ đối với tôi không quan
trọng, tôi chỉ mới học hết lớp ba. Tôi được Đảng đào tạo thành nhà chính
trị, nhưng tôi chuyển sang kinh doanh cũng v́ sự phân công của Đảng, và
không c̣n cách nào khác là phải học, học hoài, học măi. Cốt lơi sâu sa
giúp tôi trụ vững chính là cái t́nh cái nghĩa của mảnh đất này, những
con người luôn hiếu thuận và chính trực, xa lánh lợi danh, lấy sự ḥa
thuận, đùm bọc để đối đăi với mọi người và làm niềm vui sống cho ḿnh”.
Anh dẫn tôi qua nhà thờ tổ, tôi ngạc nhiên thấy khá nhiều xe hơi
đậu ngoài ngơ. Hỏi ra mới biết con cháu ḍng họ Ngô hơn 200 năm cắm đất
lập ấp của Trung Lập Thượng bây giờ nhiều người đă thành danh, người là
bác sĩ, người cấp tướng, cấp tá trong quân đội, người là doanh nhân.
Nhưng khi trở về quê hương, dường như ai cũng hồn nhiên. Một chiếc đờn
c̣ và cây ghi ta thùng, thế là thành gánh hát. Hai đứa em anh Kiên giọng
rất mùi đang ca bản Vơ Đông Sơ - Bạch Thu Hà bên nén hương nghi ngút. Má
anh giọng bùi ngùi kể cho tôi nghe về anh: “Tôi sanh nó đúng ngày ḥa
b́nh lập lại vào năm 1954, những tưởng con sẽ được lớn lên trong hoà
b́nh, nào ngờ… Nó giống hệt cha, thật thà, đàng hoàng, một là một, hai
là hai, nhưng nói chuyện th́ ai cũng mê. Cả đời cha đời mẹ đều dốt nát,
thôi th́ đời con phải ráng học hành. Cũng nhờ thằng Kiên bảo ban mà mấy
đứa em giờ đă nên người. Mỗi lần về là nó giăng mùng, bắt muỗi, chăm cho
má từng miếng ăn. Cho đến giờ này nó vẫn cực lắm, v́ có đồng nào là lo
lắng hết cho họ hàng cḥm xóm. Tôi chẳng mong ǵ hơn là lúc nào nó cũng
đàng hoàng, chăm chỉ làm ăn. Biết con là một doanh nhân, tôi cũng lo lắm,
tôi hay dặn con: “Đừng có tin người quá”, dặn th́ dặn vậy thôi,
nhưng tôi biết là con tôi luôn tin người. Làm ăn thời buổi này được chớ
vội mừng, mất cũng đừng quá lo, cái ǵ cũng phải cần b́nh tĩnh mới giải
quyết được. Tôi không cầu con giàu, chỉ lưng lửng no no là được rồi”. Bà
ngừng lời, chỉ ra hàng cây trước nhà: “Mấy hàng xoài đang ra trái là
thằng Kiên trồng hết đó, nó mê cây lắm. Chủ nhật nào cũng về chăm sóc,
tưới tắm cho cây. C̣n tôi bệnh quá đâu có làm được ǵ”.
Gặp lại anh đúng vào ngày Công ty May Sài G̣n 2 được trao danh
hiệu Điển h́nh tiên tiến của ngành công nghiệp TP HCM. Tràn ngập hoa
tươi, tràn ngập nụ cười, rất nhiều bằng khen và tiền thưởng được trao
cho những cá nhân xuất sắc.
Trong ngày vui hôm nay, anh nhớ đến điều
ǵ?
- Tôi nhớ đến những thất bại đắng cay. Bản thân Sanding ẩn
chứa tất cả những vượt khó của ngành dệt may thành phố trong thời gian
qua. Tôi không học may, không học thời trang, “học một đường, mà làm một
nẻo” cũng là do sự phân công của Đảng.
- Công ty đă có hai lần tổ chức bán hàng nội địa nhưng cả hai lần đều
thất bại. Lần thứ nhất thời gian những năm đầu năm 80, thành phố cấp cho
chúng tôi một số mặt bằng rất tốt để làm cửa hàng may-đo gọi là “tham
gia thị trường”, nhưng chỉ một vài năm phải đóng cửa v́ may đo theo kiểu
bao cấp th́ không cạnh tranh được với tư nhân. Các thợ có tay nghề cao
bỏ dần t́m việc làm khác, mặt bằng làm nhà tập thể cho CB-CNV. Lần thứ
hai vào cuối những năm 80, chúng tôi lại tổ chức một số cửa hàng nhưng
chủ yếu là bán hàng tồn sau khi xuất khẩu. Những thứ này mới nh́n vào
th́ thấy đẹp nhưng mặc th́ không phù hợp về kiểu dáng và cỡ vóc nên
không bán được.
Phải chăng sự chuyển hướng vào thị
trường nội địa và củng cố nội lực đă “cứu” Sài G̣n 2, và tạo nên thương
hiệu Sanding?
- Tại sao đất nước ḿnh dân số đông như vậy lại bỏ ngỏ cho người ta mặc
sức tung hoành? Ḿnh phải làm cho bằng được chứ. Tôi quyết định giảm sản
lượng xuất khẩu, tập trung vào thị trường nội địa. Lúc này, đó là một
quyết định khá liều lĩnh. Phần lớn các doanh nghiệp may mặc nhà nước
không tham gia v́ rất ngán ngại sự phức tạp và quy luật khắc nghiệt của
thị trường nội địa. Tuổi thọ của sản phẩm thời trang rất ngắn, b́nh quân
là ba tháng, ngắn nhất là một tháng và dài nhất là một năm, nếu không
linh hoạt thích ứng th́ hàng làm ra không ai mua, tồn kho ngày càng
nhiều, chỉ cần tồn nửa năm là có thể bị phá sản. Tuy nhiên nhu cầu thật
sự là rất lớn. Lúc ấy Sài G̣n 2 có thị trường xuất khẩu lớn nhưng không
ổn định, bị chi phối bởi nhiều định chế khách quan nên không chủ động,
nhất là nguyên phụ liệu, phải gia công là chính. Sau hai lần thất bại,
tôi vỡ lẽ ra rằng: ḿnh đang bán cái mà ḿnh có sẵn, chứ không bán cái
mà người tiêu dùng cần. Quyết không bỏ cuộc, Sài G̣n 2 đă đầu tư rất
nhiều thời gian để nghiên cứu thị trường, khả năng tiêu thụ, tŕnh độ
sản xuất. Điều tâm đắc nhất của tôi là xây dựng được thương hiệu
Sanding, với những ḍng sản phẩm dành cho mọi lứa tuổi, “phủ sóng” hết
các phân khúc thị trường. Lúc đầu Sanding rất nhỏ, nhân sự chỉ trên 20
người, nhưng đến nay Sanding có hơn 400 CB-CNV với bảy cửa hàng bán lẻ
và có mặt ở các siêu thị như CoopMart, Vinatex, Metro trên cả nước.
Nh́n về phía trước, anh thấy ngành dệt
may sẽ phải vượt qua những thách thức nào so với khu vực và toàn cầu?
- Tôi không dám nói rộng đến toàn ngành, chỉ nói với tư cách
thương hiệu Sanding. Với WTO, thị trường thời trang phải chịu ảnh hưởng
của quy luật kinh tế, nhưng cũng có cái riêng của nó. Khi chúng ta chuẩn
bị nội lực một cách căn cơ, th́ mọi sự tác động đều có thể trụ vững được.
Mỗi sản phẩm nếu biết phục vụ tới nơi tới chốn khách hàng riêng của ḿnh
sẽ nhận được sự trung thành của đối tượng đó.
Làm thế nào để tạo nên sự ấm cúng trong
mái nhà của ḿnh cũng như trong công ty? Khả năng lănh đạo của một người
làm chính trị có giúp nhiều cho anh khi chuyển sang kinh doanh?
- Muốn thế, có lúc ḿnh phải là người công nhân, có lúc là
một Bí thư Đảng ủy, có lúc là Tổng giám đốc, có lúc là Chủ tịch HĐQT…
Lúc nào cũng với tâm niệm v́ lợi ích của công ty, có mặt với anh em
trong bất cứ t́nh huống nào, và phải cho mọi người cùng hiểu được rằng
tất cả cùng đang làm v́ lợi ích chung.
- Theo tôi chính trị vẫn là cái gốc. Nếu không xử lư được về chính trị
th́ cũng khó mà xử lư về kinh doanh. Bất cứ một con người nào trong cuộc
sống cũng phải có một nơi để dựa vào, để tin tưởng, và trách nhiệm của
ḿnh là phải gieo cho họ niềm tin. Không ai dựa lưng vào một thân gỗ mục,
mà phải chọn một nơi vững vàng để tin. Tạo được niềm tin cho mọi người
là hết sức quan trọng. Với một công ty cổ phần, nhưng mọi hoạt động Đảng,
Đoàn, Công đoàn đều rất mạnh, có vậy mới tạo thành một tổ chức hoàn
chỉnh.
Thế c̣n nh́n lại ba mươi năm qua, trong
không khí của tháng tư tràn ngập, anh thấy thế nào?
- Tôi thấy mọi người ai ai cũng náo nức, tự hào, tôi muốn chia sẻ
niềm vui ấy với mọi người. Nhưng lo lắng nhất của tôi là trật tự xă hội
ở thành phố ḿnh c̣n quá phức tạp. Làm thế nào để ǵn giữ, làm trong
sạch lại, tạo nên một thành phố sạch, vệ sinh, an toàn, thân thiện? Mong
muốn nhỏ ấy nhưng xem ra thực hiện không phải dễ. Ngày ngày đọc báo thấy
toàn những chuyện kinh hoàng, nhưng tôi nghĩ lớp trẻ bây giờ đâu phải
vậy, nhiều doanh nhân trẻ được đào tạo căn cơ, làm được nhiều việc lớn.
Tôi thèm đọc nhiều hơn trên mặt báo chân dung những người trẻ biết sống
v́ người khác, chứ không phải tập trung quá nhiều vào một lớp thanh niên
ăn chơi trụy lạc.
Nói thế dường như anh là người rất yêu
đời, rất lạc quan?
- Đó là sự thật. Hăy tin rằng cuộc sống này c̣n rất nhiều
điều tốt, hăy biết đánh giá bản chất chứ đừng nh́n vào hiện tượng. Rất
may là tôi chưa bao giờ bị phản bội (cười), có lẽ nhờ ḿnh luôn sống tốt
với mọi người, và nghĩ mọi ngưới cũng tốt với ḿnh, nên mọi điều đều nhẹ
nhàng. Nguyên tắc sống và nguyên tắc kinh doanh của tôi là mọi thứ đều
minh bạch, rơ ràng. Tôi là người làm thời trang rất… thực tế.
So với ngày xưa, anh có thay đổi nhiều
không?
- Câu hỏi này hơi khó à nghen! Tôi không phải là người có khả
năng làm thay đổi được một điều ǵ lớn lao, tôi chỉ là người kiên tŕ,
cố gắng, có quyết tâm, trách nhiệm. Những chuyện đến với tôi đều không
thể làm khác được. C̣n sự trực cảm trong quản lư kinh doanh là do đúc
kết từ bao nhiêu được mất trong đời mà chính tôi cũng không nhớ hết.
Ngoài kinh doanh, anh c̣n có mối quan
tâm nào khác? Cách nào giúp anh làm cho cuộc sống vui vẻ, phong phú hơn?
- Tôi là người của công việc. Tuy nhiên bạn bè với tôi là tất
cả, tôi có những người bạn có thể sống chết có nhau. Lạ một điều là tôi
có rất nhiều bạn tốt, đối với nhau trung thực, thẳng thắn, và tôi cũng
sẵn sàng sống chết v́ bạn. Cuộc sống hàng ngày của tôi rất đơn giản,
sáng đi bộ một ṿng, đến cơ quan th́ ăn cơm tập thể, tan sở th́ ăn cơm
với gia đ́nh, tôi thích ăn rau. Chương tŕnh tivi mà tôi không bao giờ
bỏ qua là tin thời sự của VTV1.
Là cháu đích tôn của ḍng họ Ngô, anh đă chủ động đứng ra tổ chức để
viết lên gia phả của ḍng họ, anh nghĩ ǵ về việc khôi phục lại văn hóa
làng Trung Lập Thượng, văn hóa ḍng họ? - Cổ ngữ có câu: “Mộc bổn
thủy nhơn sanh hồ tổ”, cây có cội, nước có nguồn, người có tổ tông.
Dân ḿnh có truyền thống hiếu nghĩa vi tiên, tưởng nhớ đến nguồn gốc,
thờ phụng ông bà cha mẹ khi khuất bóng. Nếu những lớp người tiếp nối
huyết thống hiểu được ông cha đă đổ bao xương máu để xây dựng cơ nghiệp
cùng tiếng thơm cho con cháu th́ sẽ thấy thân tộc ḿnh đông đảo, gần gũi
biết bao. Không chỉ riêng tôi, mà lớp con cháu họ Ngô cũng luôn quan tâm
đến ḍng họ, tạo điều kiện hỗ trợ, nâng đỡ anh em trong họ hàng, thể
hiện trách nhiệm với họ tộc, cũng là cách để làm vui ḷng cha mẹ ông bà
ḿnh. Đó cũng là bổn phận của tôi. Rất tiếc là những người lớn tuổi,
những người biết về quá khứ của vùng đất linh thiêng này giờ cũng mai
một, không c̣n bao nhiêu. Đây cũng là một xứ sở rất trẻ, không biết dự
định này có hoàn thành như ḿnh mong muốn không.
“Khu vườn xanh” ở Củ Chi có phải
là nơi để anh cân bằng trở lại?
- Thực ra là muốn, nhưng cũng rất khó để thực hiện, v́ chưa
có nhiều thời gian. Kể cả việc chăm sóc cho mẹ cũng c̣n rất ít ỏi. Cứ
rảnh được giờ nào là ḿnh phóng vù xe về quê, chăm sóc đám cây trong
vườn, những lúc ấy thấy thanh thản lạ kỳ. Về đây, chỉ cần đi bộ trên con
đường làng, gặp gỡ người này, chào hỏi người kia, tự nhiên thấy ḷng
ḿnh ấm lắm, như thể được tiếp thêm sức ấy. Sống bên mẹ được ngày nào là
vui vẻ, ấm cúng ngày đó (cười hạnh phúc). Bây giờ tôi chạy về Củ Chi đây,
tạm biệt nhé.
Khuya thế này anh c̣n về Củ Chi ư? Tôi thắc mắc, và chợt hiểu,
th́ ra anh muốn chia sẻ với mẹ niềm vui của riêng ḿnh.
Kim Yến